Bạn giao một việc dài cho agent, rồi ngồi nhìn nó gõ từng dòng, tay để trên nút huỷ. Soi kiểu đó thì còn gì là tiết kiệm. Nhưng lần trước buông hẳn cho nó chạy đến cuối, nó đi lố một quyết định ở giữa và bốn mươi phút sau bạn mới biết. Thế là bạn kẹt giữa hai lựa chọn đều dở.
Có cách thứ ba, và nó không phải chuyện tin-hay-không-tin — là chuyện đặt cổng đúng chỗ. Bạn không cần xem mọi bước. Bạn chỉ cần được hỏi đúng tại mấy khoảnh khắc một bước sai thì đắt: trước khi nó làm gì đó khó lùi, trước khi nó chuyển sang pha mới, và đúng lúc nó không chắc. Phần còn lại — cứ để nó chạy.
✕ Nhị phân
✓ Chạy tới cổng
Dán nó khi giao một việc nhiều bước mà bạn muốn rảnh tay nhưng chưa dám rời hẳn. Mấu chốt là gọi tên cổng trước, để nó biết khi nào được tự quyết và khi nào phải ngẩng lên hỏi — thay vì hỏi mọi thứ (phiền) hoặc không hỏi gì (nguy).