Bạn giao cho một agent một việc lớn: dựng cả một tính năng từ backend tới giao diện tới test. Nó bắt đầu hăng hái, làm backend ổn. Tới giao diện thì bắt đầu quên vài quyết định ở backend. Tới test thì nó "sửa" luôn một chỗ backend cho khớp test — phá mất cái nó vừa làm đúng nửa giờ trước. Một đứa, ôm quá nhiều, trên một cái bàn không đủ rộng.
Phản xạ tiếp theo nghe rất hợp lý: nếu một đứa quá tải, mở ba đứa. Nhưng ba agent thả vào cùng một việc mà không có luật chơi thì không nhanh gấp ba — chúng tạo ra một mớ hỗn loạn mới.
01Đông không phải là nhanh
Ba agent cùng chạy, mỗi đứa có cái bàn riêng — và đây mới là chỗ đau: chúng không thấy bàn của nhau. Đứa làm giao diện không biết đứa làm backend vừa đổi tên một field. Hai đứa cùng sửa một file, đứa sau ghi đè đứa trước. Đứa thứ ba chờ kết quả của hai đứa kia, nhưng hai kết quả đó mâu thuẫn nhau.
Hỗn loạn này không phải vì agent dở. Nó là hệ quả trực tiếp của cái ta đã biết: mỗi agent chỉ thấy cái trên bàn mình. Nhân số agent lên mà không nhân theo kỷ luật phối hợp, bạn chỉ nhân số cái bàn rời rạc — và nhân luôn số chỗ chúng va vào nhau.
02Ba việc của người điều phối
Điều phối tốt không phải mở nhiều cửa sổ chat. Là làm ba việc, và bạn — không phải agent — là người làm:
Cắt việc thành các phần KHÔNG chồng lấn. Mỗi agent một vai gọn, một vùng riêng — để hai đứa không bao giờ cùng đụng một chỗ.
Mỗi vai cần thấy gì từ vai khác? Truyền đúng cái đó — bản tóm tắt quyết định, cái giao kèo chung — chứ không bê nguyên cái bàn của đứa này sang đứa kia.
Một chỗ duy nhất ráp các mảnh lại và xử lý chỗ chúng mâu thuẫn. Không có chỗ này, bạn có ba câu trả lời đúng-riêng-lẻ mà sai-khi-ghép.
Để ý: cả ba việc đều là việc con người làm, hoặc một agent-điều-phối được giao đúng vai đó làm. Bản thân các agent thực thi không tự phối hợp được — vì lại đúng cái lý do cũ, chúng không thấy bàn của nhau.
03Khi nào mới đáng chia
Quan trọng không kém: phần lớn việc không cần nhiều agent. Chia vai có giá của nó — bạn phải định ranh giới, viết giao kèo, gom lại. Cái giá đó chỉ đáng khi việc thật sự lớn và tách được thành các phần độc lập.
Một việc mà mỗi bước phụ thuộc chặt vào bước trước thì chia ra chỉ tổ thêm chỗ rò ngữ cảnh — để một agent làm tuần tự còn hơn. Dấu hiệu một việc đáng chia: bạn vẽ được ranh giới rõ giữa các phần, và hình dung được hai phần chạy song song mà không cần hỏi nhau liên tục.
Ba bài sau đào sâu từng việc: cắt vai sao cho không chồng lấn, truyền đúng phần ngữ cảnh thay vì cả cái bàn, và gom lại ở một chỗ biết cách hoà giải mâu thuẫn. Sợi chỉ chung vẫn là sợi chỉ của cả nghề này: agent không tự thấy nhau — sự phối hợp là thứ bạn dựng, không phải thứ bạn hi vọng.