Agent A làm xong phần của nó, trong đó có một quyết định nhỏ: đổi tên một field từ name thành fullName. Agent B, ở một cái bàn hoàn toàn riêng, bắt đầu phần của mình — và nó vẫn gọi name, vì trên bàn nó, field vẫn tên cũ. Hai mảnh ghép lại: gãy. Không phải B sai. B không thể biết — quyết định kia chưa bao giờ đặt lên bàn nó.
Đây là cái giá cố hữu của nhiều agent: ranh giới giữa các vai cũng là ranh giới giữa các trí nhớ. Cái A biết, B không tự biết.
01Cây cầu là một giao kèo, không phải một bãi đổ
Phản xạ sai là: "vậy thì cho B thấy hết những gì A đã làm" — dán cả lịch sử của A sang B. Nhưng làm thế là tràn đúng cái bẫy ngân sách: bàn của B đầy ứ thứ không liên quan, cái quan trọng (name → fullName) lại chìm trong đó.
Cái cần truyền không phải mọi thứ A đã làm, mà là giao kèo — phần nhỏ mà B buộc phải biết để không phá: những quyết định chung, những cái tên chốt rồi, những ràng buộc xuyên vai. Một đoạn năm dòng "đây là những gì đã chốt mà bạn phải tôn trọng" dẫn B tốt hơn năm trăm dòng nhật ký của A.
Hãy hình dung như bàn giao giữa hai ca trực: người vào ca không cần xem lại từng phút của ca trước, họ cần đúng một tờ "những gì đang mở, những gì không được đụng". Truyền ngữ cảnh giữa agent cũng vậy — một tờ giao kèo, viết gọn, chỉ chứa cái xuyên ranh giới.
02Ai giữ bản gốc của giao kèo
Có một câu hỏi dễ quên: giao kèo đó sống ở đâu? Nếu nó chỉ nằm trong đầu bạn, rồi bạn gõ lại mỗi lần mở một agent, thì sớm muộn bạn cũng quên một dòng — và đúng dòng đó sẽ là chỗ gãy.
Nên giao kèo nên được persist ra ngoài, đúng như cái nguyên tắc trí-nhớ-cất-ra-file: một chỗ ghi các quyết định chung mà mọi vai đều đọc trước khi làm. Lúc đó "truyền ngữ cảnh" không còn là bạn nhớ-rồi-kể, mà là mỗi agent tự đọc bản giao kèo mới nhất. Bạn chuyển từ "hi vọng mình không quên báo B" sang "B luôn đọc được, vì nó được ghi ở chỗ chung".