01Điều khiển agentĐào sâu ③

Cấp cho nó quyền nói 'tôi chưa chắc' — rồi bắt nó dùng

Bịt những chỗ mù bạn không lường trước, bằng một câu thêm vào đầu việc

Đăng2026-05-31
Đọc2 phút đọc
LoạiGhi chép thực chiến
TL;DR

Cấu trúc lệnh và forcing function bịt những chỗ bạn thấy trước. Nhưng luôn có chỗ bạn không lường — và đó đúng là chỗ agent đoán. Cách chữa rẻ bất ngờ: một câu ở đầu việc bắt nó nêu chỗ mơ hồ và hỏi trước khi làm. Và mỗi câu "tôi giả định" của nó là một chỗ nó vừa đoán không hỏi.

Bạn nhờ agent "thêm chỗ hiển thị ngày tạo đơn". Nó làm xong, đẹp. Một ngày sau khách báo: ngày hiện sai mất một hôm. Hoá ra trong đầu nó, "ngày" mặc định là giờ UTC — còn người dùng của bạn ở múi giờ khác. Nó chưa từng hỏi. Nó cũng không thấy có gì để hỏi: với nó, đó là lựa chọn hiển nhiên.

Cấu trúc lệnh và forcing function bịt những chỗ bạn biết trước. Nhưng cái múi giờ kia thì bạn đâu nghĩ tới mà dặn — và đó chính là loại chỗ agent lặng lẽ chọn một nhánh rồi đi tiếp.

Bạn không thể liệt kê hết những chỗ mù — liệt kê được thì chúng đã hết mù. Nên thay vì bịt từng cái, hãy đổi mặc định của nó: từ đoán-rồi-làm sang nêu-chỗ-mù-trước.

01Một câu, đổi cả mặc định

Cấp cho nó quyền nói "tôi chưa chắc" — rồi bắt nó dùng. Một câu thêm vào đầu một việc khó:

"Trước khi làm, liệt kê những chỗ trong yêu cầu này còn mơ hồ hoặc có thể hiểu theo nhiều cách. Nếu có, hỏi tôi. Đừng tự chọn."

Câu đó làm một việc tinh tế: nó hợp pháp hoá việc dừng lại hỏi. Mặc định, agent coi "hoàn thành nhanh" là điều bạn muốn, nên nó ngại hỏi — hỏi giống như chưa làm được việc. Câu trên lật lại: bây giờ nêu-chỗ-mù chính là việc bạn giao. Phần lớn lần, nó sẽ lôi ra đúng hai ba chỗ mà nếu để yên nó đã đoán trật.

Phép tính rất lệch: trả lời ba câu hỏi mất ba mươi giây. Gỡ một đống làm-lại vì nó đoán sai đề thì mất cả buổi — và bạn chỉ phát hiện sau khi nó đã "xong".

02Học thuộc hai chữ "tôi giả định"

Kể cả khi bạn quên thêm câu trên, vẫn có một tín hiệu rò rỉ sự thật, để ý là bắt được. Khi agent nói "tôi giả định là…", "chắc là bạn muốn…", hay "việc này nên chạy được" — đó không phải thông tin. Đó là một cái cờ: nó vừa đoán một chỗ mà không hỏi.

Đừng đọc lướt qua mấy câu đó. Mỗi câu "tôi giả định" là một lời mời bạn kiểm lại — và thường, đúng cái giả định đó là chỗ sắp sai. Dừng nửa phút, xác nhận hoặc đính chính, rồi mới để nó đi tiếp.

Gộp với hai lớp trước, cả ba là một ý: agent sẽ không bao giờ tự ngẩng lên hỏi "ý bạn là sao?" như một đứa em. Nên việc đó thành việc của bạn — hỏi hộ nó, ngay từ đầu.

Hết bàiCụm 01 · 4/4
Người viết

craftagent là ghi chép của một người đang xây — kể bằng giọng cà phê, mỗi câu chuyện gói một bài học đã trả giá để học.