02Context & memoryĐào sâu ③

Chọn cái lên bàn theo 'lượt này cần gì', không theo 'có gì'

Liên quan thắng đầy đủ — và cái cần nhớ lâu thì cất ra ngoài, đừng phó cho cái bàn

Đăng2026-05-31
Đọc2 phút đọc
LoạiGhi chép thực chiến
TL;DR

Chọn cái đưa vào context theo "lượt việc này cần gì", không theo "mình đang có gì". Liên quan thắng đầy đủ. Và cái cần nhớ qua nhiều lượt — quyết định, ràng buộc — thì cất ra một file bên ngoài, vì cái bàn sẽ bị dọn sạch và đưa lại mỗi lượt một lần.

Đến giữa một việc dài, bạn thấy agent bắt đầu trôi: nó nhắc lại thứ đã chốt, đề xuất cái bạn vừa loại. Phản xạ là dán lại toàn bộ lịch sử cho nó "nhớ". Nhưng dán cả lịch sử thì lại rơi vào đúng cái bẫy ngân sách — nhồi đầy, loãng, đẩy rơi. Câu hỏi đúng không phải "đưa thêm gì", mà "đưa lại đúng cái nào".

Dọn bàn, rốt cuộc, là một việc chọn. Và có hai nguyên tắc chọn.

01Liên quan thắng đầy đủ

Cái bản năng "đưa cho đủ" sai ở chỗ nó tối ưu nhầm thứ. Bạn không cần agent thấy mọi thứ — bạn cần nó thấy đúng thứ cho lượt này. Hàm đang sửa, ràng buộc đang áp, lỗi cụ thể đang gặp: lên bàn. Phần còn lại của codebase, ba quyết định không liên quan tới bước này, log từ hôm qua: để ngoài, khi nào chạm tới thì đưa.

Một câu tự hỏi đủ dùng: "để làm đúng lượt này, nó cần thấy gì — và chỉ gì?". Chữ "chỉ" mới là chỗ khó: cắt được cái thừa quan trọng ngang với đưa đúng cái cần. Mỗi thứ thừa trên bàn không trung tính — nó là một đối thủ tranh sự chú ý với cái cốt lõi.

02Cái nhớ lâu thì cất ra ngoài

Đây là chỗ phân biệt "context của lượt này" với "trí nhớ của cả việc". Cái bàn dành cho lượt này — và nó sẽ bị dọn. Nên bất cứ thứ gì cần sống qua nhiều lượt mà bạn để nguyên trên bàn, sớm muộn cũng rơi: quyết định kiến trúc, quy ước, danh sách ràng buộc.

Cách chữa không phải nhồi chúng lại mỗi lượt, mà persist ra ngoài — một file ghi quyết định, một dòng quy ước ở chỗ agent luôn đọc, một ghi chú ngắn. Rồi mỗi lượt chỉ kéo lại đúng cái lượt đó cần. Bạn chuyển từ "hi vọng nó còn nhớ" sang "nó luôn đọc được, vì mình đã ghi ra".

Hai nguyên tắc này khép lại cả cụm: cái bàn là của lượt này (chọn theo liên quan, không theo đầy đủ), còn trí nhớ của cả việc sống ở ngoài bàn (trong file, không trong hi vọng). Agent không tự nhớ giúp bạn — nó chỉ đọc lại đúng cái bạn chủ động đặt trước mặt nó.

Hết bàiCụm 02 · 4/4
Người viết

craftagent là ghi chép của một người đang xây — kể bằng giọng cà phê, mỗi câu chuyện gói một bài học đã trả giá để học.